|
|
Người Đầu Gió Xuân Đan Những chiều mưa đầu núi hồn dâng lên nhung nhớ Kỷ niệm trong gót giày còn in trên đá sỏi đường chiều Tiếp nối tháng ngày mang niềm ước muốn đi xa Nghe tuổi thơ trải dài trên cồn đá Có lần xa rừng núi về rong chơi đây đó Phố... |
|
|
Người Đến Rồi Đi Nhật Ngân Người đã cho tôi cho tôi mộng mơ Người đã cho tôi cho tôi đợi chờ Người đã cho tim tôi nghe dại khờ Người đã cho hồn tôi ngất ngây Người đến bên tôi cho tôi dịu êm Người đến bên tôi đôi môi ngọt mềm Người đến cho tôi... |
|
|
Người Đến Sau Sẽ Cho Người Tất Cả Aitai Mượn người một chặng đường đến bây giờ phải buông Tình dở dang nên hai ta luôn đi về hai hướng Cũng chẳng phải hi sinh nữa chẳng cần làm gì nữa Người đến người đi chuyện thường tình Vài dòng gửi đến người mà tôi thương... |
|
|
Người Đến Từ Triều Châu Chưa Chọn lá, la la lá la la, la lá lá la la là, lá la la là la Dù đi đến nơi nào vẫn nhớ quê nhà Định mệnh kia không làm bối rối lòng ta Nào ta hãy nắm tay nhau Và ung dung đi trong cuộc đời Đầy sương gió chẳng chút lo lắng khi mình có nhau Đường... |
|
|
Người Di Tản Buồn Nam Lộc Chiều nay có một người đôi mắt buồn Nhìn xa xăm về quê hương rất xa Chợt nghe tên Việt Nam ôi thiết tha Và rưng rưng lệ vương mắt nhạt nhòa Bạn ơi đó là người di tản buồn Ngày ra đi lặng câm trong đớn đau Rồi đêm khuya về trong... |
|
|
Người Đưa Thư Đã Đi Qua Trịnh Văn Ngân Người đưa thư đã đi qua Nhưng cớ sao không ngừng Mà cứ đi, cứ đi, cứ lạnh lùng đi Đừng quên nhé có trông cho ta một lá thư hồng Kẻo tủi lòng ta luống công chờ mong Vô tâm tiếng chân đều đều vang theo ai kia bước đi Xa xa cứ xa... |