|
|
Người Thầy Nguyễn Nhất Huy Người thầy vần lặng lẽ đi về sớm trưa Từng ngày giọt mồ hôi rơi nhòe trang giấy Để em đến bên bờ ước mơ Rồi năm tháng sông dài gió mưa Cành hoa trắng vẫn lung linh trong vườn xưa Người thầy vẫn lặng lẽ đi về dưới mưa... |
|
|
Người Thầy Nguyễn Nhất Huy Người thầy vần lặng lẽ đi về sớm trưa Từng ngày giọt mồ hôi rơi nhòe trang giấy Để em đến bên bờ ước mơ Rồi năm tháng sông dài gió mưa Cành hoa trắng vẫn lung linh trong vườn xưa Người thầy vẫn lặng lẽ đi về dưới mưa... |
|
|
Người Thầy Nguyễn Nhất Huy Người thầy vần lặng lẽ đi về sớm trưa Từng ngày giọt mồ hôi rơi nhẹ trang giấy, để em đến bên bờ ước mơ Rồi năm tháng sông dài gió mưa Cành hoa trắng vẫn lung linh trong vườn xưa Người thầy vẫn lặng lẽ đi về dưới mưa... |
|
|
Người Thợ Săn Và Đàn Chim Nhỏ Anh Bằng Một người thợ săn âm thầm mang súng lang thang vào rừng Bầu trời bình minh muôn ngàn tia nắng sớm xuyên màn sương Một vài cụm mây như chùm hoa trắng bay trong trời xanh Rất xinh và rất xinh Kìa một bầy nai vương sừng ngơ ngác phóng nhanh... |
|
|
Người Thương Kẻ Nhớ Hàn Châu Em đi rồi ngậm ngùi tôi ở lại Đêm bỗng dài nghe lạnh đầy bờ vai Người đi vương nỗi nhớ Người ở lại mang nỗi chờ Ngõ hồn cô quạnh bơ vơ Chỉ còn lại một vần thơ Em đi rồi nửa hồn tôi khờ dại Trăn trở hoài những kỷ... |
|
|
Người Tình Không Chân Dung Dạ Chung Hỡi người chiến sĩ đã để lại Cái nón sắt bên bờ lau sậy này Bây giờ anh ở đâu Bây giờ anh ở đâu? Còn trên đời này đang xông pha đèo cao dốc thẳm Hay đã về bên kia, phương trời miên viễn chiêm bao Trên đầu anh cái nón sắt... |
|
|
Người Tình Không Đến Thượng Ngàn Tôi quen biết anh giữa một đêm thật tình cờ Sân ga vắng thưa người và ngoài kia vẫn mưa rơi Tình chưa thành lời vì còn ngại tình gian dối Rồi ta đã quen nhau và cho nhau phút hẹn hò Còi tàu vang lên xé màn đêm thật hãi hùng Bên nhau... |