|
|
Rồi Người Thương Cũng Hóa Người Dưng Hiền Hồ Những tin nhắn anh xem vẫn chưa trả lời Cuộc gọi nhỡ vẫn còn chưa đáp hồi Có lẽ mỗi người còn bận lo lắng cho riêng mình Giờ đây chỉ còn một thói quen chưa kịp quên Đã lâu lắm anh không đón đưa mỗi ngày Chẳng còn quan tâm em... |
|
|
Rời Nhau Từ Công Phụng Từ khi ta tiễn người Về cuối chân mây xa mờ Về với áo xiêm hững hờ Người hỡi ta một mình lặng lẽ Quay về dĩ vãng xưa Âm thầm như lá rơi Thoáng như một giấc chiêm bao Như ngọn gió lao xao Hồn đã chết đêm nào Chết trên ngày... |
|
|
Rồi Như Đá Ngây Ngô Trịnh Công Sơn Đôi khi nắng qua mái hiên làm tôi nhớ Đôi khi bỗng nghe bước chân về đâu đó của em Ngày nào vừa đến đã xa muôn trùng Ngày nào vừa đi lạnh lùng bước chân Đôi khi thấy trong gió bay lời em nói Đôi khi thấy trên lá cây ngày em đã xa... |
|
|
Rồi Sẽ Thấy Rồi Sẽ Có Phạm Thế Mỹ Ngày tiếng súng im ru trong làng Ngày nắng mới tươi lên ruộng vàng Ngày sẽ tới ngày yên vui Ngày đất nước bao nhiêu đổi mới Rồi sẽ thấy trâu xanh ra đồng Đường nắng mới thênh thanh trong lòng Ruộng mới cấy nhà đang xây Đẹp biết... |
|
|
Rồi Tình Qua Mau Phạm Mạnh Cương Nếu biết thế, nếu biết thế đừng dối lừa nhau Nết biết thế, nếu biết thế đừng khóc tình sầu Còn gì đâu còn gì đâu hồn không nương náu Khóc cho mình, khóc cho tình, tình chết theo tình Nếu biết thế, nếu biết thế thà đừng... |
|
|
Rồi Tới Luôn Nal Đang ung dung trên trời, đạp mây xanh hôm nay xuống chơi Anh hôm nay hơi buồn, thấy em tự nhiên thảnh thơi Em đang cô đơn, thì bàn tay đâu đưa đây Thôi coi như cho qua năm sau đám cưới liền tay đó ngay mùng 2 có ai đi nhiều Em ơi em ở đâu... |
|
|
Rong Chơi Cuối Trời Quên Lãng Hoàng Thi Thơ Ta đi lang thang theo ngày tháng Theo đời hoang mang buồn đi bốn phương trời Ta đi rong chơi như là gió, như là mây Đi tìm quên cơn mê này Ta đi lang thang trên đồi vắng Qua rừng sâu cho tâm hồn hết âu sầu Không còn nhớ, không còn thương... |