|
|
Thương Đời Hoa Lê Dinh Buồn viết nên bài ca Vì nhớ thương đời hoa Mặn mà thay lúc đầu Dịu dàng khoe sắc màu Nhìn dòng đời vui biết bao Ngày ấy nay còn đâu Vì xác hoa tàn mau Ngại ngùng hoa biếng cười Vì đời hoa úa rồi Mà thời gian lạnh lùng trôi Thôi... |
|
|
Thương Em Chín Đợi Mười Chờ Minh Đức Hãy hát lên em hát nữa đi em Em hát bài tình ca về đất Quảng quê ta Em hát điệu dân ca ôi nghe sao ngọt ngào Mà lòng anh xốn xao Một nong tằm là năm nong kén Một nong kén là chín nén tơ Thương em, thương em Chín đợi mười chờ Chín đợi... |
|
|
Thương Em Đến Già Lê Bảo Bình Khi anh đang vấp ngã Cuộc đời bôn ba mỏi mệt tất cả Em đã bước qua ôm anh nói là Có em đây mà không sao Ân cần và sâu sắc Mọi chuyện trong anh nhìn cả thế giới Bằng mỗi nơi anh từ khi em đến bên Mọi chuyện đổi thay ấm êm vì em... |
|
|
Thương Hận Hồ Đình Phương Có ai biết được có mình tôi buồn Dẫu trong tiếng cười ngấn lệ thoảng qua hồn Để rồi ngưng cung đàn cuối Khách về khách ấm tình đôi Tôi về tôi sống đêm dài Sống qua mấy vạn mối tình giữa đời Có khi ngỡ mình đã gặp thấy... |
|
|
Thương Hoài Ngàn Năm Phạm Mạnh Cường Ngàn năm thương hoài một bóng người thôi Tình đã khơi rồi mộng khó nhạt phai Trăng khuyết rồi có khi đầy Ngăn cách rồi cũng xum vầy Mây bay bay hoài ngàn năm Lòng như con thuyền đổ bến tình yêu Ngại gió mưa chiều thuyền vẫn còn neo... |
|
|
Thương Lắm Cà Mau Phượng Vũ Sao nhớ thương Nhớ thương dạt dào ngày mưa anh tới Cà Mau Nhớ chiều mưa anh ghé Tắc Vân Lần đầu gặp em anh biết nghe lòng bâng khuâng Bao nhiêu lá tràm lòng anh bấy nhiêu xao xuyến Xôn xao lá dừa anh tưởng tiếng bước em qua Thương lắm... |
|
|
Thương Lắm Miền Trung Ơi Hoài Duy Có ai xuôi tàu cho tôi nhắn gửi miền Trung thương nhớ Thương lắm miền Trung ơi nắng cháy tơi bời lũ lụt triền miên Mưa bao giông về mái nhà đổ nghiêng Tan tác cò bay đồng xanh cây trái giờ trắng xóa như dòng sông Mẹ tìm con thơ vợ... |
|
|
Thương Ly Biệt Chưa Chọn Đêm nay mình ta uống ánh trăng say trong đêm buồn Biết anh không còn yêu nhưng rời đi em chẳng muốn Lặng nhìn anh quay bước nước mắt em cũng khẽ tuôn Buông đôi tay níu kéo cũng đã quá muộn |