|
|
Từ Lòng Quê Hương Vĩnh Điện Tôi thét lên đây những lời kêu than Tiếng gào hãi hùng theo hơi thở cuối cùng Người gào từ rừng sâu người gào từ đèo cao Người gào từ ruộng khô, người gào từ đồng hoang Người gào từ Việt Nam Đói ngô khoai, đói tự do Và đói... |
|
|
Từ Lúc Mẹ Nói Lời Xin Vâng Trầm Hương Từ lúc Mẹ nói lời xin vâng Trời với đất rất đỗi vui mừng Ngọt ngào như dòng suối mát giữa nơi sa mạc Huyền nhiệm quá muôn đời tiếng xin vâng Mẹ thưa xin vâng, xin vâng trọn Thánh ý Chúa Cha Mẹ thưa xin vâng với Tin Mừng của con... |
|
|
Từ Một Ước Mơ Trường Sa Này anh hỡi có nghe thu nhạt màu nắng Khi những cơn heo may hiu hắt qua song thưa Còn trằn trọc nỗi nhớ ấm tình ngày vàng đó Có bạc màu mây khói nơi sương gió ngàn khơi Tình yêu đó trông qua đôi bờ biển lớn Như ánh sao cô đơn le lói... |
|
|
Từ Ngày Tình Bỏ Ta Đi Nhật Ngân Từng cơn đau buốt nhói Ba năm rồi cô đơn tiếp nối Anh khơi nhớ ngày đầu quen nhau Thư dăm lá rồi mình yêu nhau Đôi môi ấm nóng bỏng tình sâu hứa hẹn dài lâu Cớ sao em cớ sao em đam mê nào, dứt tình bỏ nhau Người anh yêu dấu hỡi... |
|
|
Tự Nguyện Trương Quốc Khánh Nếu là chim, tôi sẽ là loài bồ câu trắng Nếu là hoa, tôi sẽ là một đoá hướng dương Nếu là mây, tôi sẽ là một vầng mây ấm Nếu là người, tôi sẽ chết cho quê hương Là chim, tôi sẽ cất cao đôi cánh mềm Từ nam ra ngoài bắc báo... |
|
|
Từ Thuở Yêu Em Anh Bằng & Phạm Thành Tài Từ thuở chưa quen em Trăng rơi đầy gối mộng Chú Cuội về ru võng Hằng Nga ngủ quanh thềm Hằng Nga ngủ ngoài hiên Từ thuở anh quen em Ôi ánh trăng nhiệm mầu Ghen tình ta trăng khuyết Ghen tình ta trăng khuyết Nữa trăng sầu mất nhau Từ... |
|
|
Từ Tiếng Hát Tiếp Nối Trầm Tử Thiêng Khi em cất tiếng hát lên Ta nghe trái tim ta rực nóng Lòng chợt đau từng nỗi hoài mong Chuyện buồn vui chia ly trùng phùng Khi em cất tiếng hát lên Đàn năm xưa vang khúc hát tình ca Lời yêu đương nghe vẫn xa quá xa Từ bên kia nghe hình bóng quê... |
|
|
Tự Tình Khúc Trịnh Công Sơn Tôi như trẻ nhỏ ngồi bên hiên nhà Chờ xem thế kỷ tàn phai Tôi như trẻ nhỏ tìm nơi nương tựa Mà sao vẫn cứ lạc loài Tôi như là người lạc trong đô thị Một hôm đi về biển khơi Tôi như là người một hôm quay lại Vì nghe sa mạc... |