DỊCH GIỌNG
Sự chuyển dịch độ cao thấp của một bài hát cho phù hợp với tầm cở giọng của người hát được gọi là dịch giọng.
Khi dịch giọng, trên bản nhạc sẽ có sự thay đổi hóa biểu và tên nốt nhạc nhưng mói quan hệ về cao độ và trường độ của các âm không thay đổi. Người ta chỉ đàn hoặc cao lên hoặc thấp xuống tùy thuộc vào độ cao muốn xê dịch được xác định bằng âm chủ.
Ví dụ: Bài Nụ cười ở giọng Đô trưởng:

Khi dịch giọng bao lên một quãng 4 (Đô-Pha) bài hát sẽ ở giọng Pha trưởng:

Khi dịch giọng thấp xuống một quãng 3 (Đô-La) bài hát sẽ ở giọng La trưởng:

Khi dịch giọng một bài hát hay một bản nhạc, tính chất trưởng hoặc thứ sẽ không bị thay đổi.
GIỌNG SONG SONG
Giọng song song là một giọng trưởng và một giọng thứ có chung hóa biểu.
Ví dụ 1: Giọng Đô trưởng và giọng La thứ là hai giọng song song, hóa biểu không có dấu thăng, dấu giáng.

Ví dụ 2: Giọng Pha trưởng và giọng Rê thứ là hai giọng song song, hóa biểu có dấu Si giáng.

ĐẢO PHÁCH NGHỊCH PHÁCH
1.Đảo phách:
Đảo phách là sự xê dịch trọng âm từ phách mạnh sang phách nhẹ và ngược lại.
Bình thường, cảm giác của con người thuận với một âm thanh ngân dài từ phách mạnh sang phách nhẹ. Nhưng khi âm thanh thuộc về phách nhẹ được ngân dài sang phách mạnh tai nghe sẽ phát hiện sự bất thường đó, sự bất thường đó gọi là hiện tượng đảo phách.
Ví dụ: Bình thường, không đảo phách:

Sau khi đảo phách:

Đảo phách có tác dụng làm cho nét nhạc thêm khỏe khoắn nếu ta biết sử dụng đúng mức.
2.Nghịch phách
Do có sự xê dịch về dấu nhân nên nghịch phách cũng tạo nên được những xáo động mới về tiết tấu và gây được rung cảm mới cho người nghe.
Khi thay thế phách mạnh hoặc phần mạnh của phách bằng dấu lặng ta có nghịch phách.
Ví dụ:

Sưu Tầm

kính mong mọi người hương dẫn giải thích dùm vì mình chưa nghĩ ra được!
Ý bạn hỏi là bản nhạc không có dấu "hóa" [ tức C hoặc Am], mà bạn đổi ton B???
Đổi như vậy là đổi ton "thứ dữ", còn gọi là hòa âm nghịch...Ton B vẫn là ton B, tức B + D thăng + F thăng...Chẳng có gì sai khác cả,.
Trên nguyên tắc, người ta có thể đổi bất cứ ton gì [ ton tầm bậy cũng được, nhạc mà...]. nhưng người nghe có chấp nhận hay không là chuyện khác. Vì vậy mới có môn học hòa âm...
Bây giờ, bạn bấm 3 nốt Si, Re, Fa cũng vẫn là ton có tên Si, nhưng không phải là ton Si trưởng [B], mà là ton "Si thứ quãng năm giảm"...
Bạn kiếm các bài ton C, rồi thu thập xem coi...người ta đổi những ton gỉ...Rồi sau nầy sẽ bắt chước theo.
Quãng là "đếm" xem có bao nhiêu "tên" nốt . Tất nhiên , ta phải có 1 tên "chánh".
Lấy ví dụ , bản nhạc đó là ton La thứ Am . Vậy ta có tên "chánh" là La (A) .
Hai nốt La "giống" nhau , tức đàn có 1 chỗ , ...thì gọi hai nốt đó ...cách nhau một quãng 1 . Nhưng nếu 2 nốt La và Lá ( A1 và A2 ) ...thì hai nốt nầy ...cách nhau một quãng 8 ( còn gọi là 1 ốc-tau) .
Xòe bàn tay 5 ngón ra và bắt đầu từ ngón cái ...gọi là tên nốt La , đếm 1 , rồi tiếp ...đếm Si ( ngón trỏ) , đếm Đô ( ngón giữa) v.v...cho tới nốt Lá ,,,sẽ là 8 tên nốt . Vậy , hai nốt La và Lá ...cách nhau 1 quãng 8 .
Như vậy , khi nói quãng 3 ...thì ta phải hiểu là "có" 3 tên nốt ...nếu đếm từ nốt bắt đấu đến ....nốt sau .
-- Ta có nốt La là chánh ( chủ âm ) . Đó là Q.1 .
-- Tìm nốt Q.3 ? Ta xòe bàn tay đếm 3 tên nốt , tức La , Si , Đô. Vậy nốt Đô là nốt Q.3 .
-- Tìm nốt Q.5 ? Ta xòe bàn tay mà đếm 5 tên nốt , tức La Si Đô Re Mi . Vậy nốt Mi là nốt Q.5 .
Đoạn trích:
Quãng tăng là ...ngay "tên" nốt đó ....được "đẩy" lên 1 ngăn ( 1 phím đàn) .
Ví dụ , nốt Q.5 tăng ...của nốt La chánh ...sẽ là nốt Mi "tăng" . Mi tăng tương đương nốt Fa , nhưng ta "phải" gọi là Mi "tăng" , chứ không được gọi là Fa ( mặc dù vẫn đàn có 1 chỗ đó ) . Vì sao ? Vì nếu gọi là Fa ...thì sẽ là Q.6 .